Nguyen Anh Nhan Collection

2022, Mar 15    

Dạo này tôi code nhiều 00:03 15/03/2022

Ý tôi khi nói nhiều, không phải là nhiều theo cách đếm thông thường, mà là cách tính dựa trên hoàn cảnh. Nếu bạn bình thường ngủ có hai tiếng, nay ngủ bốn tiếng, đó gọi là nhiều. Hoặc nếu bạn ngã xe với vết thương ở chân, cái đoạn đường ngắn tũn từ nhà ra ngõ thường ngày bạn vẫn la cà bỗng cũng thành một con đường “nhiều” khoảng cách tới lạ… Nói chung, ý tôi khi nói nhiều ở đây là tôi bị ốm nên tôi thấy tôi code hơi nhiều. Trời trở mùa, gió bay vèo vèo qua ô cửa sổ một cách kỳ lạ tạo nên những tiếng động khiến tôi phải lắng tai nghe trong đêm giữa cảnh tĩnh mịch. Lạnh không ra lạnh, nóng cũng không phải nóng… Cái thứ thời tiết ẩm ương trong tiết này đôi khi làm tôi hơi bực mình, nhất là mỗi khi làm việc phải ở lì hàng nửa ngày bên máy tính. Mỗi lần làm việc, tôi cứ ngồi vậy lặng thinh, mặt không biến sắc và chẳng có một cử chỉ hay hoạt động nào ngoài đôi bàn tay gõ liên hồi trên bàn phím. Ngồi cả ngày cũng không thấy đói. Có lẽ thế mà sinh hoạt hằng ngày của tôi khiến người ngoài khó hiểu, chí ít là tới mức độ bác bảo vệ ở tòa nhà thường xuyên cảm thấy tôi có gì đấy “hơi kỳ quặc”. Chắc là cái dung mạo sinh viên cùng chút thông tin vừa cụt, vừa thưa của tôi khiến bác không thể tưởng tượng được ra cuộc sống của tôi phức tạp tới nhường nào. Và cứ thế, tôi vẫn sống hằng ngày theo cách của riêng mình như vậy. Cũng phần nào là lí do tôi hay ốm, nhất là những dạo đầu năm với cơn ho dai dẳng, thường lệ như báo mùa về. Để rồi, những chiều cuối xuân nọ vẫn lất phất mưa bay kèm cái khí trời dở hơi như tuổi mới lớn, tôi lại thả mình ngất ngây trong năm tháng xưa cũ. Để lòng rủ lại như tấm khăn buông thõng, tôi mặc sức cho ký ức chiếm lấy mình mà nhắm nghiền xuôi theo chiều gió lạnh… Đôi khi giữa khoảnh khắc ấy, tôi lại nhẹ cười, sau đó tôi sẽ ốm. Hoặc là tôi sẽ hít một hơi thật sâu để hơi lạnh thấm vào người, lan lên tận óc và khiến tôi bình tĩnh hơn. Một tràng ho sẽ bắt đầu và tôi sẽ lại ốm… Thế đấy, cái mùa này khiến tôi ho sặc sụa, sốt liên hồi và cảm không ngừng nghỉ… Nhưng ít ai biết rằng trước những trận ốm căng thẳng, kịch liệt và sôi nổi ấy, lại là chút lắng đọng tới tĩnh mịch của cái biển lòng vốn luôn sóng động trong thâm tâm tôi. Và cũng thế đấy, dạo này tôi code nhiều, code nhiều giữa mùa hoa ngừng nở, giữa mùa tiết trời dở hơi… Lại thả mình giữa con phố dài, những điều xưa cũ và ho sặc sụa.

Tôi vốn ít bạn. 00:56 14/03/2022

Tôi biết rõ điều này và mấy người bạn trong cái vòng tròn nho nhỏ tôi đặt tên là bạn bè đều hiểu rõ điều này. Có nhiều lí do tôi dùng để cắt nghĩa cái vấn đề này, nhưng hầu như tôi cảm thấy trong mình nột nỗi bất lực nhất định để giải thích được về điều đó. Chí ít là việc tôi từng nghĩ rằng nếu cứ sống tốt với bạn bè thì ắt họ cũng sẽ hiểu thành ý. Tất nhiên, suy nghĩ đó của tôi chỉ tồn tại được một thời gian rất ngắn, cho tới khi tôi có thể tự gọi mình là một nạn nhân của cuộc “bắt nạt” dai dẳng của những kẻ rỗi hơi. Tôi dùng từ rỗi hơi, vì tôi biết rằng thay vì việc bắt nạt tôi - vốn là một việc rất mất thời gian trong quá trình lên kế hoạch cũng như thực hiện, đám người đấy có thể tiết kiệm thời gian mà học hành, để tự mò ra cách sửa máy tính, đỡ phải nhờ tôi, đỡ dốt môn tin để chép bài tôi, hoặc tự làm được bài kiểm tra tiếng Anh chứ không phải giả trân nhờ tôi giúp đỡ… Mãi về sau, tôi vẫn giữ cho mình một trái tim nhiệt thành khi được hỏi nhờ giúp đỡ, vẫn hiền hậu mặc kệ quá khứ để nói chuyện một cách bình thường với những kẻ từng để mình ở hạng cỏ rác chướng mắt. Tôi không phải dạng người cao thượng, đơn giản vì những ngày đó, niềm cô đơn vẫn lạnh tê tái và, chất chứa trong lòng là nhiều điều khó nói, khó chia sẻ. Tôi cũng có vài người bạn thời đó, vài kẻ lợi dụng, tôi chả quan tâm. Vài người thật lòng, nhưng lại quá đơn giản. Cứ thế, tôi đi qua tuổi trẻ của mình một cách chai sạn, vấp váp trên một con đường kệch cỡm đến bi hài. Để sau này, nhìn lại mọi thứ, tôi lại nhếch mép cười méo mó, tự hỏi mình đang khinh bỉ “kẻ ăn mày tình bạn” hay đang cười khổ cho một lòng nhiệt thành bị đá văng lông lốc… Tôi lớn lên, nhưng tôi vẫn không rõ. Cuộc sống càng về lâu về dài, tôi càng thu mình lại và cảm thấy khó khăn khi gặp bạn bè đồng trang lứa. Điều tôi bận tâm, liệu chăng họ hiểu? Điều tôi muốn nói, chưa chắc họ muốn nghe. Điều tôi quan tâm về họ, khéo chừng họ còn chưa nghĩ tới… Và thế là tôi chợt thấy mình lạc lõng giữa cơ man là người nườm nượp xung quanh. Có chăng, nó như là cái cảm giác chợt thấy mình rơi tõm giữa một con đường đông nghịt người chen chúc… Có chăng, tôi cứ mãi tuôn hết ruột gan đi tìm một tình bạn, để ngộ ra rằng mình chẳng mưu cầu gì ở kẻ đối phương… Rồi, một ngày, họ khiến tôi giật mình trước sự phũ phàng lạnh ngắt, tôi cũng chỉ biết mỉm cười xem mình đã tệ ở đâu. Sống không có bạn bè thì là một mình chống trả thế giới. Sống bên bạn bè tệ, thì một mình đấy bây giờ còn có nửa mình mà thôi…

Chút lành lạnh vương sót… 25 tháng 2 lúc 02:55

Hà Nội cuối xuân, mưa dần thưa thớt, nhường lại chút nắng nhợt nhạt nơi cuối trời thả vào không khí hơi ấm diệu vợi. Tôi xuống đường, cảm thấy đôi chút lạc lõng nhưng không phải là trống trải lắm, chỉ là chút mông lung như thể người ta vẫn cảm nhận được mỗi khi thế giới chợt khiến ta quay cuồng tới quên mất mình là ai… Mỗi năm mỗi khác, vẫn góc nhỏ bên đường cùng quán cà phê tẻ nhạt, tôi lại đánh mắt nhìn xa xăm dòng người qua lại trong một ngày cuối xuân nào đó. Khác, không phải tại chỗ, cũng chẳng tại thời, mà có lẽ có những sự thay đổi mà tự tôi không thể nhìn thấy. Tôi không còn nhìn Hà Nội chậm trôi như đứa trẻ lên ba trèo lên ghế để đưa mắt hướng ra ngoài với ánh nhìn sáng rực. Tôi bây giờ, lòng vẫn mong mỏi, nhìn về phía trước với nhiều niềm tin, hy vọng, dẫu đằng sau cái ánh nhìn đấy là thật nhiều lo toan cho cuộc sống đời thường. Tháng hai sắp qua giữa thủ đô nhộn nhịp, tôi nép mình một góc trống trải giữa quán cà phê để trốn khỏi xô bồ mà lặng nghe tâm hồn mình sống lại. Thoáng chốc nọ, như một nhành lộc non tắm chút nước ấm giữa ngày giá lạnh bung nở mạnh mẽ đến lạ thường, tôi cảm nhận ùa về trong mình những ký ức bấy lâu tưởng đã xa vời lắm. Góc nhỏ, quán quen và muôn vàn những thì giờ của quá khứ, mồn một kéo về trong nụ cười bất giác… Hà Nội vẫn đẹp vậy, vẫn ngơ ngác vậy giữa muôn người vội đi… Tôi vẫn vậy, vẫn ngơ ngác giữa dòng người vội chảy. image

[P2] Sống với nghề lập trình. 00:57 06/02/2022

// Từ nhu cầu tới đam mê. Đây là một bài viết chuyện phiếm không liên quan tới kỹ thuật hay lập trình, chỉ mang tính trao đổi và tâm sự. Hôm nay mình có đứa cháu qua hỏi chuyện lập trình, chợt ngẫm ra một vài điều để chia sẻ về chuyện sống cùng nghề này. Tất nhiên, sẽ không bao quát như bài trước mà bắt đầu có những topic rõ ràng hơn. Trong cuộc sống, ai cũng có những nhu cầu khác nhau, tùy theo xuất thân, hoàn cảnh và cả tính cách. Những nhu cầu này tùy lúc mà sang hèn, tuy nhiên luôn luôn hiện hữu trong mỗi người dù họ có nhận ra điều đó hay không. Về cơ bản, một cuộc sống nếu không có nhu cầu thì cũng chẳng cần làm gì cả. “Căn nguyên của mọi hành động đều đến từ nhu cầu và mong muốn”. Chính vì thế, những gì ta làm có toàn tâm toàn ý hay không, hoặc có bao hàm sự cố gắng trong đó hay không cũng đều đa phần do nhu cầu / mong muốn của bản thân mình với điều đó tới nhường nào? Ngẫm thử mối tình đầu của bạn xem, bạn đã mất ngủ bao nhiêu lâu, trằn trọc biết bao thì giờ và dành bao nhiêu tâm trí để chọn quà sinh nhật khi ngày đặc biệt của họ đến? Đôi khi những thứ bạn làm sẽ tiết lộ cho bản thân bạn rằng bạn muốn họ thế nào, cũng có đôi khi, may mắn hơn, bạn biết rằng bản thân mình muốn gì trước khi bắt đầu thực hiện. Nhưng, xin nhắc lại đó chỉ là trường hợp may mắn. Trước đây, tôi hay có một câu cửa miệng để trả lời khi bất kỳ ai hỏi về việc “Đam mê từ đâu mà ra?”, câu trả lời rất đơn giản: Người ta thường nghĩ cứ đam mê rồi thành công sẽ tới, nhưng thực ra thành công tới trước cả khi đam mê hiện hình. Khi bạn thành công ở tuổi trẻ, sự hiếu thắng đôi khi sẽ dìm bạn xuống đáy sâu tuyệt vọng (đỉnh của sự ngu dốt trong sơ đồ Dunning Kruger), nhưng cũng cho bạn một liều Doping cực mạnh để cố gắng. Mọi sự sẽ như này, một bài toán nọ ở lớp đột ngột bạn giải được khi mà cả lớp đều bó tay sẽ khiến bản thân bạn cảm nhận rõ được hương vị của thành công. Bạn sẽ muốn nhiều hơn, khao khát hơn, muốn chứng minh bản thân hơn, dần bạn sẽ tự thúc đẩy bản thân để có được điều mình mong ước. Đó chính là lúc bạn có được nhu cầu, thứ khởi nguồn của mọi tham vọng và chất liệu chính xây dựng nên thứ mà mọi người vẫn gọi là đam mê. Nói về đam mê, tôi muốn đề cập một “khái niệm” về cách mà người Nhật tìm ra chân lí sống cho đời mình, đó là Ikigai. “Ikigai là một khái niệm bắt nguồn từ Nhật Bản, có nghĩa là “lý do của sự tồn tại”. Thuật ngữ “Ikigai” thường được dùng để chỉ thứ khởi nguồn cho những giá trị trong cuộc đời con người, hoặc những điều làm cho cuộc sống của họ đáng sống. Từ này được dịch sang tiếng Anh với ý nghĩa “lẽ sống” hoặc “lý do để bạn thức dậy mỗi sáng”. Theo lý thuyết của người Nhật, Ikigai của bạn năm ngay giữa điểm giao nhau của 4 vòng tròn: Việc bạn thích làm, việc mà xã hội cần, việc mang lại thu nhập cho bạn, việc mà bạn có thể làm tốt.” - sofiri.com Đam mê, xét theo Ikigai (cũng là một thứ bạn nên tìm hiểu), là phần kết hợp giữa “điều bạn muốn làm” và “thứ bạn làm giỏi”. Thường thì hai khái niệm này đều sinh ra một cách song song tự nhiên và bổ trợ lẫn nhau trong suốt hành trình. Điều bạn muốn làm sẽ thường là điều bạn làm giỏi (muốn chứng minh, thể hiện) và càng làm nhiều (do muốn làm) sẽ càng ngày càng khiến bạn giỏi lên. Cũng vì điều đó mà suốt những năm tháng qua, nếu có ai đó hỏi tôi về việc nghĩ gì về một ngành học nào đó cho con em họ, tôi chỉ khuyên họ rằng hãy để con cái của họ chọn những gì mà chúng thực sự muốn. Tôi may mắn hơn những bạn bè của tôi đồng trang lứa, đó là ít học. Thoạt nghe có thể sẽ hơi giật mình nhưng chính việc tách bạch cuộc sống ra khỏi việc học hành ở trường (tôi không khuyến khích bất kỳ ai bỏ học) và xem việc học ở trường là quan trọng ngang bằng với những niềm yêu thích không liên quan tới học hành, đã khiến tôi dễ dàng nhận ra được đam mê của mình và phát triển nó theo cách kịp thời nhất. Là một người có đam mê và đam mê một cách mãnh liệt, tôi viết bài này cho những ai đang loay hoay ngoài kia chưa biết làm sao tìm cho mình một “Ikigai” để sống. Cuộc sống nếu không có đam mê, thì đó là một cuộc sống vô nghĩa, một “Đời thừa” giữa xã hội xô bô. Và, nhớ, đừng theo lập trình nếu như bạn chưa từng thử hoặc đã thử nhưng không thể tìm thấy được đam mê. image

[P1] Sống cùng lập trình. 09:14 30/01/2022

Vì nội dung này rất dài, cho nên mình chia nó ra làm nhiều bài. Bài đầu tiên mình sẽ nói một cách “sơ sơ” và tổng quan về những gì bạn sẽ phải học, sẽ phải tiếp thu trong quá trình học lập trình. Suốt series này, mình sẽ cung cấp cho các bạn các thông tin cần thiết để có thể theo đuổi được lập trình một cách lâu dài nhất có thể. Xin lưu ý rằng hiện tại mình đã dần tách bản thân ra khỏi lập trình, vậy nên góc nhìn của mình có thể sẽ không “thuần lập trình” cho lắm. Tuy vậy, mình nghĩ một góc nhìn đa chiều của người từng cày cuốc điên cuồng trong lập trình cho tới người sử dụng kiến thức lập trình trong kinh doanh sẽ cho hiệu quả cao nhất ở một chuỗi bài về lập trình & cách sống cùng nó. Trước đây từng có nhiều bạn hỏi mình, lập trình thì học như nào cho hiệu quả. Câu hỏi này đối với cá nhân mình cũng từng là một điều gây rất nhiều thắc mắc, thậm chí có thể nói là hoang mang. Hầu hết những câu trả lời trước giờ mình đưa ra đều rất chung chung, kiểu như cứ chăm là được, cứ cố là được, dùng Google nhiều vào, … blah blah… Hôm nay, nhân dịp cuối năm rảnh rang pha cà phê, ngồi ngẫm lại, vô tình nhận được một tin nhắn hỏi về điều này chắc cũng là cơ duyên để mình viết một bài chiêm nghiệm về quá trình học lập trình của bản thân cũng như chia sẻ một chút về vài điều mà mình ngộ ra được. Đầu tiên, đó là những giai đoạn bắt đầu. Giai đoạn bắt đầu chính là quãng thời gian bạn mới bước chân vào lập trình từ con số 0, không có khái niệm, không có kinh nghiệm cũng chẳng có tí tư duy nào về “phát triển phần mềm cả”. Xin lưu ý là “phát triển phần mềm” chứ không chỉ là lập trình. Hãy chú ý khái niệm này vì chúng ta còn có thể sẽ đề cập nó nhiều hơn về sau. Ở cái thời điểm này, thường thì các bạn sẽ mày mò những thông tin cơ bản về coding, về lập trình, cố gắng hiểu if/else là gì, cú pháp một ngôn ngữ như thế nào và thường xuyên sẽ chọn cho mình một ngôn ngữ lập trình để lấy vốn. Thực ra, việc bắt đầu lập trình thì hay có 2 phương pháp chính mà có thể nói là 2 “trường phái” :v tuy không đối lập nhau nhưng thường gây tranh cãi. Đó là: Học lí thuyết rồi code sau, hoặc code trước rồi ngộ ra lí thuyết sau. // Xin lưu ý với mọi người, ở đây mình chỉ nêu khái niệm sơ bộ và một số góc nhìn cơ bản, không có tính chất tham khảo hay khuyên nhủ bất kỳ ai phải theo con đường nào. Cá nhân mình sau một thời gian học và phát triển thì cũng đồng thời kết hợp cả hai phương pháp này lại chứ không nhất quán ở một phương án nào. Trước nay, mình không phải là fan của cái phương pháp đầu tiên (học trước, làm sau), vì bản thân mình rất ngại những thứ nặng lí thuyết và nhiều thứ phải ghi nhớ. Tuy vậy, dần một thời gian sau khi làm quen được hơn với việc có những thứ “bắt buộc phải nhớ”, ví dụ như một life-cycle (vòng đời) phát triển của phần mềm, hay các kiến thức và lí thuyết cơ bản để tối ưu sẩn phẩm, thì mình cũng ngộ ra được việc đọc lí thuyết sẽ giúp bản thân hiểu rõ vấn đề nhanh hơn so với việc code chay rồi tự ngộ ra. Nó giống như việc đọc sách, bạn có thể lĩnh hội được lượng kiến thức mà người đi trước đã mất cả mấy chục năm (thậm chí cả trăm năm) để tích góp trong vài trăm trang giấy. Nên, có những thứ vẫn nên đọc lí thuyết để tránh mất thời gian và lòng vòng. Tuy vậy, có đôi khi việc đọc lí thuyết sẽ khiến bạn mất nhiều thời gian hơn so với thường lệ. Theo kinh nghiệm của mình, trong việc phát triển phần mềm, có rất nhiều thứ mà bạn có thể ngộ ra được thông qua việc “tận mục sở thị”, tức là ngồi code luôn thay vì đọc lí thuyết trước. Việc code trước học sau cho bạn cơ hội để tiếp xúc và tìm hiểu hướng sử dụng trước khi hiểu sâu hơn về vấn đề. Có nghĩa rằng việc code trước sẽ chỉ cho bạn cảm hứng để làm việc, nếu muốn hiểu sâu hơn về sản phẩm mình làm ra, về công nghệ mình sử dụng, tối ưu được tốt hơn hệ thống thì phải đọc về lí thuyết mới được. Chung quy lại, một phương pháp học tốt luôn luôn kết hợp cả hai phương án kể trên. Tuy vậy, bắt đầu bằng phương pháp nào là lựa chọn theo nhu cầu và sở thích của từng người. Sau khi học được một chút, có một giai đoạn mà mình thấy 90% các bạn học lập trình đều gặp phải, đó là hiệu ứng Dunning-Kruger. Nói nôm na, khi bạn biết một chút thì bản thân bạn sẽ dễ ngộ nhận rằng tầm hiểu biết của mình đã nhiều, đã đủ và dễ sinh ra “thói tự mãn”. Mình không có lời khuyên cho giai đoạn này, vì nó có thể là một phần tất yếu khi phát triển bản thân mà nhất thiết ai cũng phải có. Tuy hiệu ứng này sẽ sinh ra cho bạn một thói rất xấu, tuy vậy nếu vượt qua được cái “Peak of Mount Stupid” (Hãy tìm hiểu một chút về hiệu ứng này trên Google), thì bạn sẽ có rất nhiều cảm hứng để phát triển bản thân. Dunning-Kruger khi bạn trên đỉnh của sự tự tin giữa đáy ngu dốt, đôi khi sẽ giúp bạn sinh ra đam mê trong sai lầm và tự mãn. Khi hiểu biết bạn đã ổn hơn, bạn đã nắm trong tay một vài ngôn ngữ cơ bản thì cũng là lúc bạn nên mở rộng tầm hiểu biết. Cá nhân mình cũng có một thời gian rất dài theo đuổi lập trình và trải qua rất nhiều ngôn ngữ, vậy nên mình có thể cho bạn một kết luận rằng khi bản thân bạn đã vững ở một kiến thức rồi thì nếu chưa cần đi làm vội, hãy học thêm vài ba ngôn ngữ nữa. Việc hiểu sơ lược về cấu trúc một ngôn ngữ lập trình có thể giúp bạn rất nhiều trong việc học các ngôn ngữ lập trình tiếp theo và mình cam đoan rằng học các ngôn ngữ mới sẽ rất nhanh thôi. Vậy nên, cứ trải qua càng nhiều ngôn ngữ càng tốt, dần bạn sẽ hiểu tính liên kết trong công nghệ. Về cơ bản, nếu bạn muốn đi làm thì mình có một lời khuyên là hãy nằm lòng cỡ 3-4 ngôn ngữ lập trình với càng nhiều nền tảng càng tốt. Việc có kinh nghiệm ở nhiều nền tảng sẽ giúp bạn được ưu tiên hơn khi tuyển dụng và khiến khả năng làm việc của bạn “tiệm cận” với full-stack. Tỉ dụ như ở công ty mình, có một vài bạn vừa có thể code Java lại code tốt C#, vậy thì khi đụng tới Java Spring để code web hay đá qua ASP.Net đều ổn cả. Tất nhiên, học nhiều ngôn ngữ không quan trọng bằng biết một ngôn ngữ nhưng ứng dụng được trong nhiều vấn đề, cần lưu ý điều này. Có nhiều ngôn ngữ đa dụng mà bạn có thể sử dụng cho rất nhiều mục đích, tỉ dụ như JavaScript, Java hay Python. Riêng thằng JavaScript, mình sử dụng rất nhiều cho đa số các dự án, sử dụng từ Backend, Frontend cho tới Mobile, tất tần tật nó đều gánh được. Vậy nên, mình cũng khuyến nghị bạn tìm cho bản thân một ngôn ngữ có tính ứng dụng cao để có thể tối đa hóa được khả năng của bản thân mà không tốn quá nhiều thời gian học thêm ngôn ngữ. Có một phần mà mình chưa đề cập tới, đó là Tools/Framework, đây cũng là một phần rất quan trọng. Với Tools/Framework, có rất nhiều loại theo từng ngôn ngữ mà bạn có thể tìm thấy trên mạng, tuy vậy, nếu bạn là người mới bắt đầu thì hãy ưu tiên code thuần trước khi đến với các Frameworks, lí do là vì nếu đụng vào Frameworks sớm thì rất có thể sau này dễ gây ra tình trạng hổng kiến thức hoặc code xong mà không hiểu tại sao. Với tools và frameworks, cá nhân mình cho rằng nên đụng tới chúng sau khi đã học lập trình hoặc code “ổn” ở một ngôn ngữ lập trình trong ít nhất 6 tháng. Ngoài ra, các tools và frameworks đều có những quy chuẩn riêng, những thông tin riêng mà đôi khi nó còn phức tạp hơn việc học ngôn ngữ lập trình nhiều, vậy nên thường các “dev mới” đều rất khó tiếp cận hoặc tận dụng đầy đủ khả năng của các công cụ và khung lập trình này. Tới giai đoạn này, về cơ bản thì lượng kiến thức của bạn đã đủ (thậm chí dư) để có thể đi làm. Điều tiếp theo cần học đó chính là cách làm sao có thể tận dụng được hết kiến thức lập trình trong quá trình phát triển dự án / sản phẩm. Bài hôm nay cũng dài rồi :v tay cũng mỏi rồi, thế nên mình xin phép dừng tại đây. Vì đây cũng là một bài viết gấp trả lời cho một bạn inbox hỏi nên có thể thông tin trong bài viết hơi loạn cào cào xíu, mong các bạn thông cảm. Các bài tới mình sẽ cân nhắc việc lựa chọn topic hơn và thông tin mang tới cũng sẽ nhất quán hơn… Cheers!

Những ngày cuối năm… 00:58 30/12/2021

Bạn nhận ra rằng cuối năm đã đến, không phải vì hôm nay đã là những ngày cuối cùng của tháng mười hai, cũng không phải vì hôm nay xem lịch bạn thấy năm nay không còn nhiều ngày nữa. Bạn nhớ mang máng rằng, tháng mười một vừa qua chưa được bao lâu, mới đây thôi bạn còn đang ngồi chúc mừng thầy cô và rõ ràng là ít hôm trước bạn mới nhắn dịch vụ phát nhanh chuyển bó hoa cho đúng dịp… Bạn cũng nhớ chắc chắn rằng tháng mười hai chưa thể hết nhanh như vậy, vì còn một vài chỗ bạn chưa kịp đi, vài nơi bạn chưa kịp đến và vài quán bạn cũng còn chưa kịp ăn. Không lí nào lại như thế được! Ngẫm một lúc, cái dòng hồi tưởng khiến bạn nhớ ra rằng thời gian trôi nhanh quá, có lẽ sự hối hả đã khiến bạn không thể bắt kịp dòng chảy đời mình… Và có lẽ, giây phút đó bạn nhận ra rằng thời gian đã bỏ bạn cách một đoạn xa mất rồi. Trời bắt đầu mưa, lạnh buốt. Thế là, bạn bắt đầu nhớ về những cơn mưa phùn đầu giêng, tay xoa xoa vì cóng, hà hơi một chút cho làn khói trắng bay ra. Bạn thích thú như một đứa trẻ, cười toe, vẫn không dám hé miệng quá vì sợ môi nẻ, nhìn vài giọt nước đọng trên cửa kính… Phản chiếu trong gương là nụ cười và ánh mắt bạn chứa đầy sự chờ đợi. Bạn không chờ đợi một ai cả, hôm nay bạn không có hẹn, càng không thể có hẹn giữa một ngày trong tuần, lại càng không khi mà dịch bệnh đang hoành hành phức tạp. Sự chờ đợi của bạn nằm hết ở tháng hai, nơi mà có tất thảy những thứ bạn muốn ở nơi bạn thuộc về. Bạn nhớ những suy nghĩ mông lung trên chuyến bay ngắn ngủi về quê, nhớ rằng mình đã tưởng tượng ra nụ cười của bố khi chờ đón bạn tại sảnh, câu hỏi của bà khi bạn bước chân vào nhà và nhớ cả những mường tượng về chú chó thân yêu sẽ vẫy đuôi chào bạn. Chuyến bay hết tất thảy chỉ hai mươi phút, nhưng bạn có thể tưởng tượng ra được tận hai mươi ngày. Hai mươi ngày đẹp nhất, vui nhất và ấm áp nhất, đó chính là hai mươi ngày bên gia đình thân yêu của bạn. Ngày bạn bước ra một thành phố mới với một niềm hy vọng mới, bạn đã nghĩ rằng sẽ phải thật mạnh mẽ để bước đi, sẽ luôn cứng rắn trước cuộc đời và bỏ lại những thương mến quê hương ở sau lưng mà chuyên tâm phấn đấu. Xã hội khiến bạn vững vàng hơn, cuộc đời khiến bạn trưởng thành hơn, mỗi ngày của bạn được lấp đầy bởi những điều bận bịu, lẽ đương nhiên là quê nhà sẽ được đặt ở một chỗ khuất hơn, sâu hơn và tối hơn trong cái kho tàng tiềm thức của bạn. Bạn còn ít gọi về cho mẹ kia mà? Bố bạn cũng chỉ gọi cùng lắm một lần mỗi tháng. Ấy thế mà, hai mươi ngày đó khiến bạn háo hức biết bao, rạo rực biết bao và khôn xiết những chờ mong trông ngóng. Bạn chợt nhận ra rằng sau một năm dài đằng đẵng nhưng nhanh tới lạ thường, rồi sẽ có một ai đó thực sự để tâm tới câu chuyện bạn kể, nở một nụ cười thầm kín khi thấy rằng bạn đang dần lớn lên rồi lại xịu mặt buồn vì thấy rằng bạn càng ngày càng rời xa họ. Giây phút bạn biết rằng mình đã khôn lớn, đấy chính là giây phút mọi sự biến sắc trên khuôn mặt họ bạn đều nhận ra và hiểu được nguyên nhân. Có lẽ, xã hội đã dạy bạn quá nhiều để bạn đủ hiểu rằng ở phía ngoài kia, không có thứ gì là miễn phí… Tình thương yêu vô hạn, có lẽ là thứ mà bạn thiếu thốn từ lâu, để rồi dịp cuối năm đến, bên bếp lửa hồng bạn ngồi đó, nhìn họ mỉm cười, cảm nhận hơi ấm lấn dần vào tận trái tim… Nếu xã hội kia dạy bạn rằng phải cố gắng hơn, chai sạn hơn, mưu mẹo hơn thì mới thành công được, có lẽ trở về chính là lúc gia đình và kỷ niệm dạy bạn rằng yêu thương mới là thứ giúp bạn hạnh phúc… Tám giờ hai mươi, bạn choàng tỉnh sau những suy nghĩ miên man. Đống số liệu vẫn chưa xong, cuối năm nhiều việc quá. Pha cốc cà phê sáng, bạn mỉm cười và biết rằng hai mươi ngày đó sắp tới gần…

“Kẹt” tuổi đôi mươi. 06:25 23/12/2021

Tuổi đôi mươi đến, mang một đôi giày mới để ta bước đi. Đôi giày bóng bẩy để ta có thể đeo khi dạo phố, đủ ấm để che lạnh đầu đông, dư nẩy để ta nhảy cao hơn giữa thời thế và xã hội, nhưng đó là câu chuyện của những đôi chân khỏe khoắn. Kỳ thực, cái đôi giày đấy vô cùng nặng, nặng nhất là vì giờ đây không có ai nâng hộ từng bước, đỡ hộ từng đường cho ta nữa. Ta phải tự đi, đau thì tự lết còn mệt thì tự biết nghỉ rồi đứng dậy… Ấy cũng là lúc, cái sức nặng của đôi chân dần khiến ta trở nên yếu đuối và lạc lõng, khi mà nhìn xung quanh ai cũng đang bước đi trên đôi chân của mình. Ta mệt quá, ta không thể cố thêm một tí nào nữa, ta ngồi phịch bên đường, ta yếu đuối… Giây phút ấy, ta lại thấy một kẻ nào đó, có thể thân quen nhưng cũng có thể lạ, bước băng băng trên con đường thành công. Thế là ta tủi thân, ta trách phận, trách những gì đã đè nặng lên đôi chân yếu đuối của ta mà mặc kệ rằng những gánh nặng không phải chỉ ta mới có. Thế là ta kẹt. Kẹt của tuổi đôi mươi, theo lời một người lớn tuổi hơn ta đã từng kể, có thể rất thực tế nhưng cũng thường xuyên nực cười. Ta có thể kẹt chỉ vì bố mẹ ta không sinh ra trong một gia đình giàu có, thế nên ta cũng không thể được sinh ra trong một gia đình giàu có. Nếu thế, sau này con cái ta, cháu chắt ta cũng sẽ không sinh ra trong một gia đình giàu có… Giàu có, trong suy nghĩ của ta, nó cũng là cái số trời cho, y như trí thông minh vậy. Lần này ta kẹt sâu hơn… Ta dần nhận thức được việc chân mình đã sa vào vũng, ta cố quẫy, cố vùng chân lên để đôi giày mới cóng thoát ra khỏi cái bãi lầy sâu hoắm đầy bùn hôi. Ta nhích, nhích một chút… Mới chỉ vài mi li mét chân nhô lên, chả thấm đâu cả. Ta lại cắn răng thử thêm một lần nữa, vẫn chả khá hơn lần đầu là bao. Thế rồi ta tự hỏi, cố gắng để làm gì? Có nghĩa lý gì? Cuối cùng, ta kẹt hẳn. Đôi giày ngày nào, vốn nặng, nên chìm rất nhanh. Từ nay, ta chẳng còn gì cả, đôi chân ta, gánh trên là cả con người, lại vác luôn cả những gánh nặng tương lai từ gia đình và xã hội… Dần dần, ta không còn chỉ là kẹt nữa, cả cơ thể, đến cả tâm hồn, tiếng nói, đôi tai và cả đôi mắt đều chìm dưới bùn sâu tuyệt vọng. Thế đấy, tuổi đôi mươi, kẹt cũng là điều dễ hiểu…